Sau nhiều năm dẫn dắt Newcastle, Eddie Howe dần mất niềm tin vào kế hoạch phát triển của câu lạc bộ và kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần khi cửa sổ hè liên tục thất bại và chịu chỉ trích từ fan. Phóng viên theo dõi Newcastle của The Daily Telegraph, Luke Edwards, phân tích thêm chi tiết hậu trường về việc Howe rời ghế: chuỗi thất bại trên thị trường chuyển nhượng liên tục bào mòn tinh lực của ông, việc lỡ Manzambi trở thành giọt nước tràn ly, còn việc Howe ra đi có thể sẽ đẩy nhanh thương vụ Guimarães gia nhập Arsenal.
Sau cú sốc ban đầu khi Newcastle chính thức công bố Howe rời ghế dần lắng xuống, một câu hỏi then chốt cần được trả lời: vì sao lại là lúc này?

Những chuyện kiểu này chưa bao giờ chỉ đến từ một nguyên nhân duy nhất. Cảm xúc tiêu cực ban đầu chỉ như một viên sỏi trên đỉnh đồi, lăn xuống rồi cuối cùng biến thành tảng đá khổng lồ.

Eddie Howe đã kiệt quệ; cảm xúc, tinh thần và thể chất đều chạm ngưỡng. Ông mệt mỏi, bị đánh gục. Dù nhiều người không muốn nghe một HLV Premier League được trả lương cao nói điều này, nhưng sức khỏe tâm lý của ông đang chịu áp lực nặng.
Ông không còn sức để tiếp tục. Trước đây khi dẫn dắt Bournemouth, ông từng chọn ở lại thêm một mùa — mùa giải bị COVID-19 tác động và đội cuối cùng xuống hạng khỏi Premier League. Trải nghiệm ấy giúp ông nhận ra tín hiệu cảnh báo; lần này, ông chọn đối diện và chủ động quyết định. Ông tự nhận đã đưa đội bóng đến mức cao nhất trong tầm khả năng của mình.
Người HLV đầy nhiệt huyết và tận tụy ấy không còn đáp ứng được kỳ vọng bên ngoài. Hội đồng quản trị đặt mục tiêu muộn nhất năm 2030 phải tranh đua những danh hiệu hàng đầu thế giới bóng đá — gánh nặng ấy treo lơ lửng trên đầu ông như thanh kiếm.
Không khí tiêu cực lan cả trong lẫn ngoài sân; tinh thần đoàn kết từng đưa đội đến thành công đã vỡ. Howe cho rằng vết nứt khó hàn gắn, và thay HLV mới là lựa chọn đúng để lấy lại sự gắn kết.
Đã có thể ra đi trong hòa bình, tránh để quan hệ nội bộ xấu đến mức không cứu được, thì sao phải ngồi chờ bị sa thải? Việc Howe rời ghế là thỏa thuận thân thiện. Khoảng ba tuần trước câu lạc bộ đã biết ông muốn đi, nhưng ông cam kết sẽ trụ lại đến khi người kế nhiệm Matthias Jaissle được chốt.
Bỏ qua những lời lẽ xã giao, câu hỏi quan trọng nhất trong đầu Howe là: liệu đội hình trong tay tôi có đủ để hoàn thành công việc này không? Thành thật mà nói, tôi có thể dựa vào các cầu thủ hiện có để mang lại kết quả xứng với kỳ vọng của Newcastle không?
Câu trả lời cuối cùng là không. Là HLV thành công nhất trong lịch sử hiện đại của Newcastle, mùa đầu ông giúp đội trụ hạng, mùa thứ hai đưa đội vào Champions League và kết thúc chuỗi 70 năm không danh hiệu của câu lạc bộ, mùa thứ tư lại giành suất Champions League. Và giờ ông đưa ra phán quyết đáng tiếc ấy.
Howe đủ sức xếp vào hàng những HLV vĩ đại nhất lịch sử Newcastle — chính ông đã chấm dứt hạn bảy thập kỷ không vô địch của đội.

Mọi cổ động viên Newcastle đều nên cảnh giác trước điều này. Không chỉ kiệt sức, Howe còn không còn tin vào kế hoạch phát triển câu lạc bộ dưới sự dẫn dắt của tập đoàn Ả Rập Xê Út.
Đó không chỉ là vấn đề một phía từ chủ sở hữu. Các quy tắc tài chính của Premier League và UEFA đã hạn chế sự phát triển của Newcastle. Ba năm qua đội liên tục bị ràng buộc bởi PSR, buộc phải cắt ngân sách lương và bán cầu thủ. Nhưng để tranh suất Champions League và tranh ngôi vô địch, Howe vốn muốn giữ những cầu thủ ấy.
Lý do rất rõ. Chỉ trong một năm, Newcastle đã bán tiền đạo chủ lực Alexander Isak, tiền vệ cánh tốt nhất đội Anthony Gordon, và tiền vệ hàng đầu Anh Sandro Tonali.
Vài tuần trước, khi nói với tôi về tương lai của đội trưởng Bruno Guimarães, Howe từng bảo: “Nếu Bruno cũng rời đi hè này, chúng ta sẽ mất đi động cơ thúc đẩy, biểu tượng tinh thần và thủ lĩnh trên sân.” Từ đó không khó đoán cuộc trò chuyện sẽ đi đến đâu.
Bruno Guimarães sẽ trở lại đợt tập trước mùa của Newcastle vào thứ Sáu này và sẽ một lần nữa khẳng định mong muốn gia nhập Arsenal. Việc Howe từ chức chỉ khiến anh thêm quyết tâm. Anh rất thân với Howe — phần lớn cầu thủ trong đội cũng vậy. Anh sẽ lấy việc HLV ra đi làm lý do quan trọng nhất để câu lạc bộ cho phép mình chuyển đến Arsenal. Với cục diện hiện tại, Newcastle chỉ còn bước cuối: chốt phí chuyển nhượng với nhà vô địch Premier League Arsenal. Đàm phán về cơ bản đã định hình. Nếu Newcastle tiếp tục từ chối bán, tình hình rất có thể sẽ xấu đi.
Cần nhấn mạnh một điểm: khi mùa mới bắt đầu, Howe sẽ thiếu bốn cầu thủ then chốt so với thời điểm này năm ngoái; ngoài ra, gần như mọi mục tiêu chuyển nhượng hàng đầu của câu lạc bộ hè này đều thất bại.
Tiền vệ cánh Víctor Muñoz gia nhập Liverpool, thủ môn James Trafford chọn Leeds United, tiền vệ Johan Manzambi ký với Aston Villa, thậm chí tiền vệ cánh trẻ Zadok Johanna cũng chọn Brighton và từ chối Newcastle.
The Daily Telegraph được biết, việc lỡ Manzambi chính là giọt nước tràn ly với Eddie Howe.
Cầu thủ tuyển Thụy Sĩ này là mục tiêu chuyển nhượng số một mà câu lạc bộ đã nhắm từ nhiều tháng trước, nhưng cuối cùng từ chối lời mời. Chính khoảnh khắc ấy, Howe nhận ra mình không có đủ lực lượng hỗ trợ để tiếp tục dẫn dắt với động lực và sự toàn tâm toàn ý cần thiết.
Ngay từ tháng 2 năm nay, sau thất bại thảm hại trên sân nhà trước Brentford, Howe lần đầu nảy ý định từ chức. Trên khán đài tiếng la ó không ngớt, còn có fan đứng sau ghế dự bị xúc phạm ông bằng lời lẽ.
Khi ấy mọi phía đều thuyết phục ông ở lại, đảm bảo hội đồng quản trị và chủ sở hữu ủng hộ hết mình. Nhưng giai đoạn kết thúc mùa trước thật dày vò: Newcastle thua Sunderland trên sân nhà và sự bất mãn của fan bùng nổ. Môi trường dư luận mạng trở nên đầy ác ý. Từ tháng 11/2021 khi nhận việc, Howe luôn cố cách ly tiếng ồn bên ngoài; nhưng giai đoạn ấy những lời tiêu cực bắt đầu liên tục xâm chiếm ông.
Nhiều bình luận tự nhận là fan Newcastle thật không thể chấp nhận: có người ghép ảnh biến Howe thành lợn, hàng loạt lời lẽ vượt quá giới hạn và đầy ác ý.
Howe bắt đầu lo lắng về hướng đi tổng thể của câu lạc bộ; ông dự đoán khi giải đấu bắt đầu, mình sẽ ngay lập tức trở thành đối tượng bị đổ lỗi. Mùa trước đội chỉ xếp thứ 12 — thành tích đáng thất vọng — và nội bộ cộng đồng fan bị chia rẽ. Ông thấy trước kết cục và luôn giữ một suy nghĩ: nếu fan không còn cần mình, ông sẽ không ở lại.
Ý định ra đi đã ấp ủ từ lâu. CEO câu lạc bộ Dave Hopkinson tuyên bố sẽ đánh giá tương lai của Howe sau mùa giải; truyền thông lập tức đưa tin kiểu “bảy trận sống còn quyết định ghế HLV”, gieo mầm cho việc ra đi cuối cùng.
Hopkinson sau đó xin lỗi vì phát ngôn thiếu cân nhắc ấy, nhưng lời nói đã gieo hạt trong lòng Howe, rồi nảy mầm và khiến ông quyết định chủ động từ chức thay vì chờ bị sa thải.
Trước đó người ta từng đảm bảo với ông rằng công tác chuyển nhượng hè này sẽ suôn sẻ, đây sẽ là khởi đầu chương mới của câu lạc bộ, và ông là người phù hợp nhất để dẫn dắt đội hình trẻ hóa bước vào chu kỳ mới.
Ban đầu Howe sẵn sàng tin vào kế hoạch ấy, nhưng chuỗi thất bại chuyển nhượng liên tục bào mòn tinh lực. Xét hoàn cảnh tài chính câu lạc bộ, ông còn có thể chấp nhận việc Tonali và Gordon ra đi; nhưng khi Bruno cũng quyết tâm rời đội, mọi áp lực đã hoàn toàn đè bẹp ông.
Howe cho rằng đã đến lúc có HLV mới để tiếp thêm sinh lực cho Newcastle. Ông đã đi hết chặng đường của mình và tin rằng chu kỳ dẫn dắt của bất kỳ ai tại một đội bóng đều có giới hạn — còn giai đoạn của ông đã kết thúc.
Không khí trong đội ngày càng cứng nhắc; ông chọn rút lui kịp thời để tránh bản thân và câu lạc bộ cùng rơi vào tình thế tệ hơn.